Trang web cá cược

POSTED ON 8-8 BY Trang web cá cược

thù, hả?”

Trang web cá cược

“Ồ, hãy lưu ý từng lời bố nói khi nãy, nhóc con ạ.” Daniel liền gạt bỏ lời xin lỗi hèn hạ đó. “Con nghĩ là bố phải ở trong ngôi nhà chết tiệt đó, hết ngày này qua ngày khác, tuần này đến tuần khác, năm này sang năm khác, sống với mẹ con bằng sự giả dối hèn hạ tàn phá tâm hồn con người ta mà vẫn phải vờ như đó chỉ là diễn xuất không lương ư?” “Vậy tại sao lại không ạ?” Thật ngạc nhiên, lần này là Lydia. Daniel nhìn con bé chằm chằm. “Tại sao không ư?” “Đúng. Tại sao không chứ? Bố có chúng con. Bố phải chịu dựng đến cùng. Bố không thể thôi làm bố bọn con khi bố quyết định không sống với mẹ nữa.” Đến lúc này Daniel nổi khùng lên. “Sao con dám nói thế?” anh hét toáng lên. “Sao con dám? Bố không bao giờ, chưa bao giờ thôi làm bố các con. Không phải bố luôn ở đây sao, dù mưa hay nắng? Chôn vùi ở cái thị trấn khỉ ho cò gáy này, không việc làm, không hy vọng, chỉ để được gần các con, chỉ để được nhìn thấy các con vài lần một tuần, tiếp tục vai trò bố đẻ của các con! Con biết thừa là bố đã có thể đến Luân Đôn! Ở đó có nhiều rạp hát! Bố có thể tìm cho mình một công việc! Nhưng không, bố vẫn ở đây, buồn bã cô đơn. Đừng bao giờ nhắc lại là bố không tha thiết làm bố các con, Lydia ạ! Bố luôn cố hết sức làm tốt vai trò một người bố!” Anh kết thúc bằng cái giọng chua xót cùng cực: “Luôn là một người bố tốt nhất mà bố được phép, dù thế nào đi nữa...” Cơn tức giận không còn chĩa thẳng vào Lydia nữa và con bé cũng biết điều đó. Nhưng muốn cho mọi thứ ra ngô ra khoai, con bé vẫn tiếp tục: “Nhưng tại sao bố lại bỏ đi? Chính bố nói rằng bố thấy buồn và cô dơn. Vậy tại sao bố không diễn, như Christopher nói ấy?” Daniel vò đầu bứt tóc. “Vì bố là con người, đó chính là lý do! Hãy nhìn bố đi! Bố là con người bằng xương bằng thịt. Bố phải ăn. Phải thở. Phải nghĩ. Bố có cảm xúc. Bố chỉ được sống một lần và bố muốn sống cuộc đời của mình, không phải diễn cuộc đời của kẻ khác chỉ vì nó ít phiền muộn hơn. Bố không muốn làm một chú lợn hạnh phúc!” Nhưng Lydia không chịu thôi chỉ vì một thứ tầm thường như chú lợn hạnh phúc. “Có ai nói về mấy chú lợn hạnh phúc đâu ạ? Mà mấy chú lợn hạnh phúc thì không phải lo nghĩ gì ạ?” Vừa nghe nhắc đến loài vật lạ lẫm đó, Christopher không nén nổi tiếng cười còn chất chứa bao nỗi hoang mang. Thằng bé vẫn còn run lẩy bẩy mà không sao kìm lại được. Daniel quay lại thì thấy nỗi khiếp sợ trên khuôn mặt con trai. Choáng váng khi nhận ra rằng chỉ giây lát đối mặt với sức mạnh hơn hẳn của người cha đã lấy đi toàn bộ dũng khí của thằng bé, anh tiến về phía con trai, cố gắng hàn gắn rạn nứt giữa hai cha con cũng như dàn xếp mọi thứ với lũ trẻ. Vòng tay qua người hai đứa trẻ, anh dẫn chúng sang phòng khách. Ở đó, Natalie đang ngồi gập người trước màn hình ti vi xem Toàn cảnh Giải Bowling Mở rộngMẹo đặt cược Xổ số kép